Bình bài thơ Thu điếu (Câu cá mùa thu) của Nguyễn Khuyến. – https://thcsbevandan.edu.vn - HocVienKhoiNghiep.Edu.Vn
Rate this post
Đi câu là một cái thú thanh tao của những bậc trí giả. Có bậc hiền nhân có tài, bất đắc chi đi câu để chờ thời. Ngồi trên bờ ai mà nghĩ đến chuyện năm châu bốn biển, nghĩ đến thế sự đảo điên. “ Cá ăn đứt nhợ vểnh râu ngồi bờ ” ( có người còn dùng lưỡi câu thẳng như Khương Tử Nha – Trung Quốc ). Có bậc đại nhân vác cần đi câu để hương thú nhàn tản, hòa hợp với vạn vật thiên nhiên, suy tư trong trạng thái thư giãn giải trí. Nguyễn Khuyến đi câu theo kiểu này. Ông đã mở hết những giác quan để cảm nhận mùa thu, cũng là mùa câu của xứ Bắc. Như những đứa trẻ trong xóm, ông câu cá cũng chú ý, cũng bồn chồn, cũng mê hồn. Kết quả của game show ấy là ông đã được một bài thơ “ Thu điếu ” vào loại siêu phẩm của nền vãn học nước nhà :Ao thu lạnh lẽo nước trong vắt ,Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo .

Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,

Bạn đang đọc: Bình bài thơ Thu điếu (Câu cá mùa thu) của Nguyễn Khuyến. – https://thcsbevandan.edu.vn

Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo .Tầng mây lơ lửng trời trong xanh .Ngõ trúc quanh co khách vắng teo .Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được ,Cá đâu đớp động dưới chân bèo .Hình ảnh mùa thu hiện lên trong bài thơ với một khoảng trống hẹp ở chốn làng quê của tác giả, trong một cái ao nhỏ với chiếc thuyền câu nhẹ thênh thênh :Ao thu lạnh lẽo nước trong vắt ,Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo .Cái tôi trữ tình lặn phía sau ngôn từ. Cảm giác của thi nhân thì hiện lên tinh tế và tinh xảo. Mùa thu đã vào chiều sâu, “ ao thu lạnh lẽo ” với mặt nước “ trong vắt ” rất muốn nhìn, ao thu như là chiếc gương tròn của làng quê. Làng Bùi của nhà thơ là đồng chiêm trũng rất nhiều ao, ao nhỏ. Ao nhỏ thì thuyền câu cũng nhỏ theo “ bé tẻo teo ”, vần eo là thử vận hiểm hóc, vậy mà câu thơ trôi chảy tự nhiên như không, như không có chút gì là kĩ xảo cả .Thuyền câu đã hiện ra đấy mà người câu đâu chẳng thấy. Cũng chưa thấy cần thấy nhợ gì cả. Người đi câu còn mải mê với trời nước của mùa thu :Sóng biếc theo làn hơi gợn tí ,Lá vàng, trước gió khẽ đưa vèo .Ao thu không còn yên bình nữa mà đã nổi sóng với hai thanh trắc ở đầu câu ( sóng biếc ) và hai thanh trắc ở cuối câu ( gợn tí ). Sóng nhỏ vì ao nhỏ, lại là trong chỗ khuất. Gió nhẹ, gió heo may mùa thu. Sóng lại có sắc tố, “ sóng biếc ” thật đẹp. Ngòi bút của tác giả tinh xảo đến từng cụ thể nhỏ. Hai câu thực đối rất chỉnh “ sóng biếc ” so với “ lá vàng ”, đều là sắc tố đặc trưng của mùa thu. “ Hơi gợn tí ” so với “ khẽ đưa vèo ”, hoạt động của chiều dọc tương ứng với hoạt động của chiều ngang thật tài tình .Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo .Nhà thơ đã thả hồn theo chiếc lá vàng “ khẽ đưa vèo ” trên mặt ao trong veo. Cái màu vàng của mùa thu mà bao nhiêu thi nhân đã ngợi ca :Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô

Xem thêm: Top 18 khi em mỉm cười rất đẹp tập 12 mới nhất 2022 – Thanh lý bàn ghế văn phòng Đại Kim,Hoàng Mai, Hà Nội với giá hủy diệt

( Lưu Trọng Lư )Vàng rơi ! Vàng rơi ! Thu bát ngát .( Bích Khê )Và đây là chiếc lá vàng của Nguyễn Khuyến trong bài thơ “ Thu điếu ” dưới ánh mắt của Xuân Diệu : “ Cái mê hoặc của bài Thu Điếu ở những điệu xanh, xanh ao, xanh bờ, xanh sóng, xanh tre, xanh trời, xanh bèo, có một màu vàng đâm ngang của chiếc lá thu rơi … ”. Lời bình của Xuân Diệu thật là tâm đắc .Nhà thơ mở khoảng trống lên độ cao tạo nên không khí khoáng đạt và khoảng trống được lan rộng ra nên bức tranh ” Thu điếu ” thêm đường nét, thêm sắc tố :Tầng mây lơ lửng trời trong xanh ,Ngõ trúc quanh co khách vắng teo .Màu da trời “ trong xanh ” thật là đẹp, màu xanh lè mà tha thiết. Trong màu “ trong xanh ” có cái thăm thẳm của chiều cao. Mây không trôi mà “ lơ lửng ” những áng mây trắng “ lơ lửng ” trên khung trời “ trong xanh ” thật là thanh thản. Rồi tác giả lại quay trở lại cận cảnh với hình ảnh của làng quê. “ Ngõ trúc quanh co ”, đường làng quanh co quen thuộc với bóng tre trùm lạnh lẽo. Nhưng khi nào trong thơ Nguyễn Khuyến tre cũng nói là trúc, “ Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu ” ( Thu vịnh ), “ Ngõ trúc quanh co khách vắng teo ”. Nguyễn Khuyến thích cái hình thể loại cây chí khí ấy “ Trúc dầu cháy đốt ngay vẫn thẳng ”. Những nét trúc thẳng trái chiều với những nét quanh co của đường làng thật là quyến rũ. Trời lạnh, đường quê vắng vẻ, “ khách váng teo ”. Bức tranh thu đượm buồn. Các thi sĩ thích miêu tả cảnh thu trong yên bình, đẹp, nhưng buồn. Sau Nguyễn Khuyến, nhà thơ lãng mạn Xuân Diệu cũng viết :Đã nghe rét mướt luồn trong gióĐã vắng người sang những chuyến đò( Đây mùa thu tới )Bài thơ kết thúc với hình ảnh của người đi câu như một nét tự họa :Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được ,Cá đâu đớp động dưới chân bèo .Nhà thơ thu mình lại “ tựa gối ôm cần ”, có vẻ như để tương ứng với khung ao nhỏ, với chiếc thuyền “ bé tẻo teo ”. Người đi câu đang đắm chìm trong suy tư thì một cử động đã làm cho nhà thơ sực tỉnh :

Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

Xem thêm: Ảnh vú đẹp căng tròn xem BỎNG MẮT của các em gái còn trinh

Ba chữ “ đ ” ( đâu, đớp, dộng ) miêu tả một chút ít xao động trong làn ao và rất nhiều xao động trong lòng thật là tài tình .Có quan điểm cho rằng cử chỉ đi câu của Nguyễn Khuyến giống với Khương Tử Nha và nhà phản hồi đó hết lời ngợi ca cả hai ông. Không ! Nguyễn Khuyến đâu có còn chờ thời. Nhà thơ chỉ muôn tan hòa vào vạn vật thiên nhiên, vào non nước. Toàn bộ hình tượng thơ “ Thu điếu ” đã sửa soạn cho thái độ này. Khung cảnh hẹp, làn ao nhỏ, chiếc thuyền “ bé tẻo teo ”. Nhà thơ thu mình lại “ tựa gối ôm cần ” hòa điệu với vạn vật thiên nhiên, tan hòa với non nước. Thế thì làm thế nào thái độ đi câu của Nguyễn Khuyên lại giống với thái độ đi câu của Khương Tử Nha được ? Còn đống ý với ai đó là chuyện riêng. Tôi đống ý với Nguvễn Khuyến .Trong chùm thơ bài viết về mùa thu của Nguyễn Khuyến, nếu được chọn một bài thì đó là bài “ Thu điếu ”. Bài thơ ” Thu điếu ” là siêu phẩm trong nền thơ cổ xưa nước nhà. Bức tranh mùa thu được miêu tả bằng những hòa sắc tinh xảo, những đường nét quyến rũ. Nhạc điệu cũng độc lạ. vần gieo hiểm hóc mà tự nhiên, hồn nhiên. Theo Xuân Diệu, cả bài thơ không còn lép chữ nào. Thật là một nghệ sĩ cao thâm. Cái tình của nhà thơ cũng theo kịp cái tài. Cái tình của nhà thơ so với quê nhà làng cảnh, với tổ quốc quốc gia thấm trong mỗi chữ mỗi lời làm xúc động hết thảy mỗi tâm hồn Nước Ta .

Source: https://thcsbevandan.edu.vn
Category : Thông tin cần biết

Bình luận